Bu mình
(thơ tình của một người sắp chết)
Anh biết chứ, mỗi phút giây còn sống,
Là phút giây anh gần tới nấm mồ.
Là phút giây anh cứ mãi ngây ngô
Rằng: sắp chết vẫn tin tình bất tử.
Vài câu thơ (vài câu thôi) tình tự:
Anh yêu em, vì em chỉ là em,
Không kiêu sa, không mắt biếc, không môi mềm,
Nhưng đẹp lắm, đẹp hơn tranh tố nữ,
Hơn tất cả mỹ nhân từ thiên cổ,
Tám tỷ người, anh thấy chỉ riêng em,
Chỉ em thôi, tình khúc đầu tiên,
Cũng chỉ em, câu thơ đưa anh về huyệt mộ.
Em là em, là người yêu, là vợ
Rồi em là người mẹ lũ con anh,
Cho con, em cho máu, thịt, xuân xanh,
Để nhận lại tiếng thở dài những đêm trời trở gió.
Tạ ơn em, là tạ ơn thêm nữa,
Là tạ ơn bậc dưỡng dục sinh thành,
Là tạ ơn đấng Tạo hóa tác sinh,
Là tạ ơn người, và đời, trời, đất.
Tình hai ta được đong đầy ân phúc,
Thì yêu em là yêu cõi nhân sinh.
Bốn chục năm qua, anh gọi: “bu mình”,
Bu mình nhé! Bu mình ơi! Tình cuối.
----------------------------
ngulãonhân
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét